ai cho anh mắng em
Và thế là GVN 360 tụi mình bắt tay vào làm ngay một bộ hình nền Genshin phiên bản điện thoại dành tặng các bạn đây. Bộ sưu tập này có số lượng hình tổng cộng lên tới 53 tấm cho các bạn tha hồ lựa hình nhé. Nếu bạn nào chưa xem bộ sưu tập hình nền Genshin Impact dành
Editor: D Ẹ O & Beta: Nấm Tiếng sấm xuân thức tỉnh vạn vật, báo hiệu đông sang xuân lại về.
Kinh trập qua đi, khí trời dần chuyển ấm áp, sau một mùa đông lạnh lẽo, Tứ Phương trấn lại nhộn nhịp như xưa, từng gian hàng cái quán nô nức người qua lại, âm thanh rộn rã phố phường cứ truyền vào tai Văn
NGỪNG NHỚ ANH, EM KHÔNG LÀM ĐƯỢC Có những ngày cứ nhớ về anh như một thói quen khó bỏ. Em nhớ anh, chàng trai có nụ cười hiền. Nhớ anh, chàng trai có giọng nói trầm trầm. Nhớ những yêu thương, quan
Truyện Ai Cho Anh Mắng Em?! - Chương 4. Edit: D Ẹ O & Beta: Nấm Thường Hỉ ngồi xổm trước mặt Văn Điềm, xoắn xuýt không biết có nên tin hay không.
Video TikTok từ Ngọc Bii (@nocnocnoc.nocnoc): "Nắng chiều trên biển chẳng phaiYêu anh rồi em biết gả cho ai bây giờ 🍓🥰#trending #fly". nhạc nền - Ngọc Bii.
tioteszena1972. Editor D Ẹ OSau đại điển là yến tiệc, Phó Điềm và Sở Hướng Thiên đều là nam, không nhất thiết phải tiến vào động phòng, cả hai đều ở ngoài chúc rượu. Ngày thường Sở Hướng Thiên tụ không ít nghiệp, nay là ngày vui, mọi người đều dám cá hắn sẽ không từ chối, liền đua nhau rót biệt là đám bạn thân Chu Truyện Thanh, đây có thể coi là một cơ hội hiếm có khó tìm để tính sổ thù cũ hận mới, không chỉ riêng Sở Hướng Thiên, ngay cả Phó Điềm cũng bị chuốc rượu. Tửu lượng của Phó Điềm không cao, mới một bình đã bắt đầu choáng, Sở Hướng Thiên không thể làm gì khác hơn là chặn rượu giúp cậu. Uống mãi, cuối cùng cả hai đều say tí bỉ nằm vật trên bàn không nhúc nhích nổi, khiến cả đám bạn thân đùa quá trớn chột dạ tha người về tân phòng là nơi Sở Hướng Thiên đã từng ở khi còn ở trong cung, khắp phòng treo hồng trù, trên cửa sổ dán chữ “Hỷ” đỏ, đốt ánh nến, ngập tràn hương vị hân hoan ngày tân người đưa hai tân lang đã say như chết vào phòng, cũng ngại không dám nháo động phòng nữa, thi nhau chạy như bọn họ đi hết, Sở Hướng Thiên vốn say khướt nhếch mép cười, đứng dậy khóa trái cửa phòng, sau đó đốt ngọn nến long phượng to gần bằng nắm tay trẻ đỏ cháy bập bùng, ấm áp và vui tươi, Sở Hướng Thiên tiện tay vắt ngoại bào lên ghế, chậm rãi đi đến chỗ Phó Điềm đang ngồi dựa ở đầu Điềm say, đầu óc mơ mơ màng màng, ráng lắm mới nhớ được hôm nay là ngày gì, tự ép mình phải tỉnh Hướng Thiên nhìn vào đôi mắt mông lung đầy sương của cậu, tâm hắn cũng trở nên mềm nhũn, nhấc cằm cậu khẽ ấn một chiếc Điềm đáp lại trong vô thức, nơi cổ họng phát ra tiếng nức nở như thú con, Sở Hướng Thiên thoáng lui về sau, đôi mắt tối tăm nhìn vào cặp ngươi mông lung của cậu, tình ý cuộn được hôn thỏa thích, Phó Điềm thắc mắc ngoẹo cổ, ngón tay siết lấy vạt áo hắn, lơ mơ nói, “Động phòng…”Sở Hướng Thiên chợt nở nụ cười, xốc chăn đỏ, bọc lấy cả hai… Nến long phượng trên bàn vẫn lặng lẽ cháy, thi thoảng bấc đèn sẽ lách tách ánh lên vài tia lửa nhỏ, một đêm nồng thoáng qua sớm hôm sau, Phó Điềm xoa eo mỏi yếu ớt oán giận, “Em đã nói không rồi mà…”Kẻ đầu xỏ ân cần xoa eo cho tiểu thiếu gia, giọng hắn thấm đẫm ý cười, “Ừ, lần sau ta sẽ nhẹ nhàng hơn.”Phó Điềm bất mãn đạp hắn, giục hắn nhanh lên, “Tý còn phải đi thỉnh an thái hậu… Mẫu hậu nữa đó, không mau sẽ bị muộn.”“Mẫu hậu không quan tâm ba cái hình thức này đâu, với cả, làm gì có ai mới sáng sớm sau đêm tân hôn đã vội đi thỉnh an…” Sở Hướng Thiên chậc lưỡi, cực kỳ muốn ôm tiểu thiếu gia ngủ thẳng một giấc đến khi mặt trời lên nhiên, Phó Điềm nào có chịu, tuy thái hậu khoan dung, nhưng cậu cũng đâu thể không biết phép tắc như thế được, dẫu sao bọn cậu cũng đang ở trong cung, ngủ đến giữa trưa mới dậy thì còn ra thể thống Hướng Thiên đành phải theo, hai người cùng đến Trường Thọ cung thỉnh cung nữ thông báo, thái hậu rất ngạc nhiên, mãi khi thấy vẻ mặt không tình nguyện của tiểu nhi tử, bà mới hiểu ra là do Phó Điềm có thầm vui mừng, uống trà Phó Điềm dâng, nghe cậu đổi giọng gọi một tiếng mẫu hậu, cảm thấy có chàng rể như vầy cũng thực thỏa mãn, bà túm người lại ngồi bên cạnh, để Vương ma ma cầm quà mà bà đã chuẩn bị ma ma nâng một chiếc hộp gỗ lim đến, thái hậu nhét vào nó vào tay Phó Điềm, “Con mở ra xem thử đi, đây đều là những thứ ta được hiếu kính, con cứ chọn cái mình thích rồi để thợ trong cung đánh thành bội sức trang sức đeo ở đai áo.”Phó Điềm mở hộp ra, trong hộp đầy ắp những bảo thạch to nhỏ, mỗi một cái đều trong suốt bóng loáng, cái nhỏ nhất cũng phải cỡ trứng chim bồ định khước từ theo bản năng, nhưng khi nhìn nụ cười của thái hậu thì dừng lại, cậu hơi do dự, rồi vẫn ngượng ngùng tiếp nhận, “Cảm ơn mẫu hậu.”Đuôi mắt hằn vết chân chim của thái hậu cũng chứa đựng ý cười, bà vỗ vỗ bờ vai cậu đầy vui mừng “Con ngoan.”Cầm lễ vật thái hậu ban, Phó Điềm và Sở Hướng Thiên cùng về Hầu phủ gặp Phó Hữu Hữu Cầm vừa nhìn thấy bọn họ cũng bất ngờ không thôi. Phó Điềm hiểu hàm ý đằng sau đôi mắt đầy ngạc nhiên của bà, hai gò má ửng đỏ, lén lút đưa tay ra sau lưng Sở Hướng Thiên nhéo một cái đau Hướng Thiên đau đến hít hà, song lúc Phó Hữu Cầm quay đầu nhìn, hắn cũng chỉ có thể nhẫn nhịn nở nụ cười người đến chính đường ngồi, Sở Hướng Thiên hiếm khi quy củ nâng chén kính trà cho Phó Hữu đổi xưng hô rất tự nhiên, không chút ngượng ngập Hữu Cầm cười đáp, đưa hắn một hồng bao nặng trịch rồi dặn dò vài câu, sau đó ba người mới vui vẻ cùng dùng bữa sáng.***Sau ngày đại hôn, Sở Hướng Thiên danh chính ngôn thuận chuyển vào Khang Nhạc hầu phủ, ở tại cùng một gian phòng với Khang Nhạc Hầu. Vốn khi trước, nhiều người còn thầm suy đoán Khang Nhạc hầu sẽ “gả” vào Dục vương phủ, dẫu sao Dục vương cũng đường đường là Chiến Thần, há có thể cam tâm làm người chịu tiếc đã để họ thất vọng, một đạo thánh chỉ được hạ xuống, hoàng đế ban hôn, ngay cả hôn lễ đại điển cũng được cử hành trong cung, khiến biết bao người phải rớt cằm, đồng thời cũng gia tăng hiểu biết của họ về địa vị của Khang Nhạc phi ai đó bị đập đầu, bằng không đều sẽ rõ cả hoàng thất đều đang làm chỗ dựa cho Khang Nhạc thế gia tại Khánh Dương cùng xếp Khang Nhạc hầu lên ngang hàng với Dục vương—— không thể chọc. Nào ngờ chỉ mấy ngày sau, bọn họ lại nghe tin Dục vương đã cho di dời toàn bộ của cải đến Khang Nhạc hầu phủ, Dục vương phủ chính thức bị bỏ không, ngay cả quản gia vương phủ là Lý Đức Thuận cũng theo đến Hầu phủ hầu mới là điều chân chính khiến mọi người phải mở mang tầm mắt, cảm thán Dục vương quả cưng chiều người nọ như đặt ngay đầu quả tim, không nỡ để Khang Nhạc hầu phải chịu chút oan ức thế gia vội về dặn dò hậu bối, cố gắng tạo mối quan hệ tốt với Khang Nhạc hầu, nếu thực sự không được thì cũng đừng trở mặt, hậu quả của việc đắc tội với Khang Nhạc hầu còn đáng sợ hơn đắc tội Dục vương gấp ngàn nhiên những điều trên chỉ được các thế gia ngầm lưu truyền, Phó Điềm không hề hay biết, thành hôn xong, cậu và Sở Hướng Thiên dính nhau mấy ngày, sau đó lại tiếp tục bắt tay xử lý chuyện cửa hàng vì vụ lúa xuân đã được thu nửa năm nay thời tiết không hề chuyển biến theo chiều hướng tích cực, hơn sáu tháng trời chỉ đỗ hai ba trận mưa, thậm chí có nơi trời còn chưa mưa giọt nào, cũng may mấy năm trước triều định đã cho khai thông kênh đào, không ít địa phương cũng tích cực đào thông mương máng, đập nước cũng trữ được một lượng, miễn cưỡng bảo đảm mùa màng không chết hàng gạo ở các nơi lần lượt báo tin, giống lúa mới phát triển rất tốt, dù thiếu nước khô cằn vẫn trưởng thành được. Đến đầu tháng bảy, quan viên các địa phương cũng đưa tin mừng, phàm những nơi trồng loại thóc mới, đều sẽ được mùa. Đây là tin vui lớn nhất trong ba năm hạn hán!Bách tính nơi nơi nhảy cẫng trong hân hoan, bóng tối đè nặng trên đầu vai được xua tan, được mùa tất có hi vọng, mọi nhà nâng những hạt thóc mới mừng phát khóc, không khí còn vui hơn cả ngày nhiên, mặc dù nạn thiên tai đã được xoa dịu, nhưng phạm vi ảnh hưởng của nó quá rộng, nhóm thóc đầu tiên không phải ở đâu cũng có, vẫn còn những quận huyện hẻo lánh phải giãy dụa cầu thượng triệu Phó Điềm và Sở Hướng Thiên vào cung một lần nữa—— Thương lượng về 100 vạn lượng quân lương mà Phó Điềm đã cống khi đến biên quan, Phó Điềm từng nhờ cậy Phó Hữu Cầm về lại nhà cũ Phó gia để lấy vàng bạc trong mật thất quyên làm quân lương, chả là sau này thuận lợi tìm được Sở Hướng Thiên, chiến tranh cũng kết thúc, ban thưởng tướng sĩ còn lại hơn phân nửa, Sở Phượng Nguyên ngỏ ý muốn đem số tiền còn lại đi giúp dân chúng vượt qua thiên y cũng không muốn lấy không của Phó Điềm như thế, quốc khố hiện đã cạn, y bất đắc dĩ mượn dùng, song y vẫn muốn tỏ rõ thái độ, bởi vậy mới triệu hai người vào cung một của Sở Phượng Nguyên là số tiền một trăm vạn lượng sẽ được tính như cho Hộ bộ mượn tạm, ngày sau quốc khố dồi dào sẽ hoàn trả lại cho Phó Điềm.“Số tiền ngươi quyên tặng trẫm không muốn mượn không như thế. Từ lúc hạn hán bắt đầu tới nay, Hữu Linh và cả cửa hàng gạo Phó gia đã cống hiến rất nhiều cho bách tính Đại Sở ta, thân là tấm gương của thiên hạ, sau này gạo trong cung đều sẽ được chọn mua từ cửa hàng gạo Phó gia, quan phủ các nơi cũng sẽ ưu tiên lựa chọn nơi đây.”Y trầm ngâm một hồi rồi bổ sung “Ban thưởng bảng hiệu “Hoàng thương Đại Sở”, miễn giảm thuế hàng năm một thành.”Không ngờ Phó Điềm vừa nghe xong lại lắc đầu cự tuyệt “Một trăm vạn lượng ấy là của tổ tiên để lại, Phó gia đời đời chưa từng dùng đến, nay cống hiến để cứu giúp bách tính là chuyện nên làm, thần đệ chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ đòi lại.”“Hơn nữa, cửa hàng gạo Phó gia có thể được hoàng thượng tán dương, đã là một vinh hạnh lớn lao, thần quyên số bạc đó vì muốn cứu vớt cuộc sống của dân chúng, hoàng thượng không cần phải quá bận lòng.”Cậu nói hết sức thành khẩn, thực sự không hề có ý định đòi lại số bạc kia, Sở Phượng Nguyên nhìn cậu chăm chú, thật lâu sau mới thở dài, vỗ vai Sở Hướng Thiên, cảm thán nói “Mẫu hậu nói quả không sai, đệ là đứa có phúc.”Sở Hướng Thiên cười đắc ý, nắm lấy tay Phó Phượng Nguyên cũng lười nhìn đệ đệ cười tít mắt, quay đầu ôn hòa nói với Phó Điềm “Số bạc kia không hề nhỏ, trẫm cho ngươi năm ngày để suy nghĩ cẩn thận, Hộ bộ Thượng thư sẽ chuẩn bị giấy vay nợ kỹ càng, nếu ngươi đổi ý, thì cứ phái người đến lấy.”“Còn nếu ngươi thực sự không cần…” Sở Phượng Nguyên cười nói “Trẫm cũng sẽ không bạc đãi người nhà, thuế của cửa hàng gạo Phó gia được miễn thêm ba thành.”Phó Điềm lắc đầu, “Không nhất thiết phải cân nhắc, thần đệ cảm ơn ân điển của hoàng thượng.”Sở Phượng Nguyên bật cười, nhìn cậu nghiêm túc như thế, bất chấp ánh mắt như muốn ăn thịt người của đệ đệ, xoa xoa đỉnh đầu cậu, “Ngươi là một đứa trẻ ngoan, Phượng Chương có thể gặp được ngươi là may mắn của nó, cũng là may mắn của Đại Sở.”Sở Hướng Thiên không nhịn nữa, hắn kéo người về, hấp tấp nói “Nếu không còn chuyện gì nữa thì xin phép hoàng huynh, bọn đệ về trước.”Sở Phượng Nguyên cười híp mắt nhìn hắn, ôn hòa nói với Phó Điềm “Nếu Hữu Linh có rảnh thì nhớ tiến cung thường xuyên, mẫu hậu hay nhắc đến đệ lắm đấy.”Phó Điềm ngoan ngoãn “Dạ”, lại bị Sở Hướng Thiên đang cực kỳ không vui tha đi đường về, Sở Hướng Thiên vò vò đầu Phó Điềm, đến mức búi tóc trên đầu cậu sắp tán loạn, Phó Điềm mới mất kiên nhẫn đạp hắn, “Anh làm sao vậy?”Sở Hướng Thiên khịt mũi, “Đừng nghe hoàng huynh nói, không có chuyện gì thì đừng vào cung làm gì.”Phó Điềm lơ ngơ, “Tại sao?”Cậu và Sở Hướng Thiên đã thành hôn, cũng đã gọi thái hậu là mẫu hậu, cậu cảm thấy mình hẳn nên thường xuyên đến vấn an thái hậu mới phải, không hiểu tại sao Sở Hướng Thiên lại ăn dấm chua lung Sở Hướng Thiên vặn vèo, hồi sau mới không tình nguyện nói “Mẫu hậu đang tính đến chuyện cho hai ta kiếm cháu.”Phó Điềm “…”Cậu hoang mang trong giây lát, ngơ ngác hỏi “Cháu gì cơ?”Sở Hướng Thiên nhét cậu vào trong xe ngựa, hôn cậu một cái, “Thì là con để nối dõi tông đường.”Phó Điềm choáng váng đầu óc, “Nhưng mà chúng ta…”Sở Hướng Thiên xấu xa sờ sờ bụng cậu “Chi bằng em sinh cho ta một đứa? Để mẫu hậu khỏi ý kiến nữa.”Mặt Phó Điềm đỏ lên, giận dỗi đánh hắn, “Anh đừng có nói vớ vẩn.”Sở Hướng Thiên vẫn dây dưa, “Vớ vẩn chỗ nào, tổ tiên cũng từng sinh một đứa đó thôi…” Hắn vừa nói vừa dò tay vào vạt áo cậu, khiêu khích thầm thì vào tai Phó Điềm, “Không chừng chúng ta cứ làm thêm vài lần nữa sẽ có…”Phó Điềm bị hắn chọc cho đỏ cả mặt, tốn hết công hết sức mới lôi được tay hắn ra giữ chặt, cả giận nói “Tổ tiên là hoa yêu, còn em là người!”Sở Hướng Thiên à lên trong tiếc nuối, “Thôi vậy, dù gì em vẫn còn là con nít, ta có em là đủ rồi.”Phó Điềm “……”Mặt cậu nóng như sắp bốc hỏa, thế nhưng ai kia vẫn chưa chịu tha, cứ thích dán vào tai cậu thủ thỉ những lời mập mờ khiến cậu phải thẹn thùng, giãy không thoát, chỉ đành cố gắng dời câu chuyện sang hướng đứng đắn hơn, cậu lắp ba lắp bắp nói “Thực ra… Nhận con nuôi cũng không tồi, hai đứa bé mình gặp hồi ở biên quan cũng rất ngoan.”Phó Điềm không ghét trẻ con, trái lại, trọng sinh ba năm nay, cậu đã trưởng thành hơn cả quãng đời ba mươi năm kiếp trước, trừ gia đình nhỏ của bản thân, còn nhiều thứ nữa cần cậu quan tâm. Tuy nói Phó Hữu Cầm và thái hậu đều ủng hộ bọn cậu, nhưng Phó Điềm vẫn biết, hai mẫu thân cũng hy vọng bọn họ sẽ có người nối dõi, nếu đã không thể tự mình sinh, nhận nuôi một đứa cũng là ý kiến duy nhất cần suy xét ở đây là cách nuôi dạy con trẻ, nếu đã chọn đưa đứa trẻ về nuôi, thì tất phải giáo dục nó cho đàng hoàng, chính bản thân cậu cũng đã từng bị phụ thân mình coi khinh và ghét bỏ, vậy nên cậu luôn hy vọng sẽ có một cơ hội để bù đắp tiếc nuối của bản Hướng Thiên nghe vậy lại ngây ngẩn, bản thân hắn có con cũng được mà không có cũng chẳng sao, nếu có thể, hắn càng muốn sống một cuộc đời duy mình hắn với Phó Điềm, nhưng mà thái hậu đã lớn tuổi, bà luôn lo chuyện con cháu đời sau, song bà lại không muốn tạo thêm áp lực cho Phó Điềm, nên có hai bận bà từng lén đề cập chuyện này với chỉ thuận miệng nhắc tới, nếu Phó Điềm không muốn hắn sẽ dứt khoát chặt đứt ý định của thái hậu, không ngờ suy nghĩ của Phó Điềm lại nằm ngoài cả dự liệu của cậu vào lòng, Sở Hướng Thiên cười mổ nhẹ lên má cậu, “Em thích hai đứa nhóc ở biên quan?”Phó Điềm tự nhiên dựa vào lồng ngực hắn, nghịch nghịch ngón tay hắn, “Vâng, hai đứa bé ấy trông rất hiểu chuyện, lại còn thông minh.”Sở Hướng Thiên trầm ngâm trong chốc lát, hắn nói “Thật ra lúc đại quân về Khánh Dương, ta cũng có mang hai đứa nó theo.”Phó Điềm ngạc nhiên nhìn Hướng Thiên cười, “Tâm tính của thằng bé lớn không tồi, ta vốn đang chuẩn bị nhận nó làm đồ đệ.” Nếu đã hợp nhãn duyên của Phó Điềm, vậy thì thu dưỡng cũng không sao, bớt được một chuyện phiền Điềm khá bất ngờ, nhớ cái lúc cậu chào tạm biệt chúng đêm hôm trước ngày lên đường, hồi tưởng lại vẻ tha thiết không nỡ xa rời của hai đứa bé, lòng cậu cũng trở nên mềm mại, “Vậy bây giờ hai đứa nó đang ở đâu? Chi bằng ta đón chúng về luôn đi?”Sở Hướng Thiên nhìn điệu bộ hấp tấp của cậu, cưng chiều cười cười, “Được.”Phó Điềm lại nói “Quý phủ không có quần áo với đồ dùng cho trẻ con, em phải để Cát thúc đi chuẩn bị mới được.”“Được.”“À đúng rồi, em nhớ hai anh em vẫn chưa có tên họ đàng hoàng đúng không? Đợi khi nào đón chúng về còn phải nghĩ thêm hai cái tên mới nữa…”“Được.”“Một đứa theo họ anh, một đứa theo họ em.”“Được, mọi thứ đều nghe em.”Nắng chiều buông xuống, xe ngựa chậm rãi quay đầu, hướng về đại doanh ngoài thành. Không bao lâu sau, Khang Nhạc hầu phủ có thêm hai thành viên mới, một đứa theo họ Dục vương, gọi là Sở Chiến; một đứa theo họ Khang Nhạc hầu, tên Phó Trường
download download download anh-ay-goi-toi- download download download download anh-trai-em-van-luon-thic download ba-xa-ngot-ngao-hang-ti-am-ap-ket-hon-nga download download download ban-tay-vang download ban-trai-c download bao-boi-ng download bat-diet-long download bat-diet-tha download be-con-xin-dung- download binh-tinh-anh-co-the-1 download boi-vi-anh-la-do-da download boss-hung download ca-trich-em-yeu- download cach-trong-ghep-hoa-d download cau-chuyen-xua-mau-cho-cua-mot- download cay- download cay- download 1, cha-con-tranh-sung-m download ch download chang-re-da download chang-re-quyen-th download chang-re-si download chang-y-ta-dang-thuong-va download chap-niem-tinh-yeu-ong-xa-qua-tu download download download chien-than-cuong-p download chien-than-ph download chien-than download download chinh-sua-lai-cau-hinh-toi-tro-thanh-my download choc-tuc-vo-yeu-mua-mot-tang-mot-24 download 1, choc-tuc-vo download chu-la-cua-em download chung-cuc-toan-nang-he- download co-ay-rat-dang-yeu-diep-vo download co- download co-gai-mac-am download co-giao-a-la download download co-nang-qu download download co-sao-noi-k download download co-vo-gia-ngoc-cua-t download co-vo-than-bi-muon-chay-dau-280 download con-dau-t download con-duong-di download cong-chua- download cong-sinh-chi- download cuc download cung- download cung-khuyet-co-giai download cung-me-tam-ky_q download cung-ngay-ly-hon-voi-dai-lao-toi-bien-nho-7 download cung-troi-voi download cuoc-chien-gi download cuoc-song-co-the-vo-van-hon-nua- download cuoc-song download cuoi-nhanh-voi-thieu-g download cuop-tinh-tong-giam-doc download download dai-gioi- download da download download download dang-cap- download dan download download download de-nhat-tuong-cong-nga download den-long-h download dep-qua-cung-nguy-hiem-sinh-vie download download download doa-hong-day-gai-va-tong-giam-doc-lanh- download download doan-ngot-tin download doan-van-h download doat-vo-co-gai-yeu-phai-e download d download do download doc-tr download dong-hoc-khong download dong-nh download download dung-dong-vao-kich-ban-cua-toi-2 download dun download download duoc-chong download download download em-la-vi-hon-the-cu download faraway-bl download ga-cho-mot-toa-thanh-hoang download gap-anh-la-su- download download download download download download giong-nhu-mot-giac download giup-ba-cua-lai-me- download hac-hoa-th download han-thich_quyen download han-thuy-d download hanh-trinh-cuop-dau-hu-cua-tieu- download download ho-lang-c download download ho download download hoa-ra-chung-ta-van download hoang-de-ngam-cua-tieu- download download hoang-h download download hon-nhan-ngot-ngao-ong-xa-sieu-cap-cung-c download huyen download huyet-th download download ket-hon-am- download khai-truong-nguoi-tai-trong-cua-hang-lao-ban-co-uc-diem download download khi-nam-tieu-tuong download khi-phach-thanh-chu-soa-da download download khoe-mieng-cua-cau-t download download khuynh-than download kieu-sung-v download download kinh-thien- download lac-mat-co-dau-xung-hi-15 download lam-sao-de-dung-than-the-om-yeu-cong-luoc-muc- download lang-dang-giang-ho-chi-am-tuong-tu_quy download download lanh-thieu-theo-du download lay-nham-chong-dai- download download download ma-vuong-sieu-cuong-cua-the-gioi download manh-long-ngu- download manh-long-sung-ai-the-lao-dai-xin-kie download manh-me-chiem- download download mat-the-trong-sinh-chi-dao-ho download mat-the-trong-sinh-chi download mat-troi-mo download mau-xuyen-nhat-ky-luan-hoi-cua-hai download may-nguoi-bi-dien-ha-toi-gan-ta-lam-gi-tay-nguoi-dat-o-dau-v download download download download me-vo-khong-loi-ve download mi-hau-hi-lanh-h download download moi-lan-ghi-ban-deu- download moi download mot-lan-gap-go-t download download mot-thai-hai-bao-giam-doc-hang-ti-yeu-vo-tan-xuong- download download n download nam-than-o-phong-ben-c download download neu-khong-de-duoc-anh-co-bo-em- download neu-ki download download download download download download download download ngon-song-t download download n download nguoi-chim-tiet-thao-cac-nguoi-dau-mat download download ng download nguoi-me-vi-thanh download nguoi-thua-ke-co download nguoi-trong-van-me download nguoi-yeu-ha download download download download download nhat-pha download nho-dang-ghet-em-da download download nu-c download nu-chu-to-ve-nang-khong download nu- download download nuong-tu- download om-toi-nhe-co-gai-be download ong-bo-thieu-soai download ong-xa-chuan-so download ong-xa-cua-toi-la-dai download download download pha-vo-truye download phan-4-trong-sinh-chi-giai-tri-ton download phan-than-he-t download phi-ho-t download phi-thuong-doc-sung-nu-nhan-cua-tan-bao-vuong download phi-thuong-quan-co-nu-dac-cong-hoang-phi-tuyet download download q download qua download quang-chi-tu_qu download download download download resident download download download rot-cuoc-la-a download download sau-khi-bo-roi-muoi-vi-nam-chinh-toi-chay-tron-tha download sau-khi-trung-sinh-bon-nguoi-anh-deu-cung-chie download sau-khi-yeu-tham-b download download su-an-ba download su-thuong-toi-cuong-su-huynh_quy download su-thuon download sung-hau- download sung-phi-nghien-nuong-tu-bon-vuong-chin-roi_q download ta-la-thuc download ta-tuy download download tan-an-quy-su-551663_quye download tan-an-quy-su-744190_q download download download ten-phong-dang-dang- download tham-do-bach-bao-d download download than download than download download download the-tears-o download thi-quan-thu_qu download t download thich-khach-vo download thien-tai-cuong download thien-y-doc- download thiet-thu-tru download thieu-gia-ngong-cuong download download thieu-soai download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi download download download thoi-nien-thieu-khong-t download t download t download thuong-tuong-ta- download tien-dinh-phong-d download tien-lo-tranh-p download tien-tra-qu download tien-vo-truye download tieu-tuong download tinh-lac-ngung-tha download tinh- download download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan download toi-ph download toi download tong-giam download tong-tai-anh-nhan-nham-nguoi-roi download tong-tai-anh-nhan-nham-ngu download tong-tai-daddy-khong-th download tong- download tong-tai download tong-tai-truy-the-co-vo-cu-va-dua-con-thien download tra-nam-luon-co-t download download tro-ng-sinh download tro-ve-nam download trong-sinh-de-den-be download trong-sinh download trung-sinh-sieu-sao-vo-yeu-cua-am-da-de-vuon download truyen-bach-luyen-thanh-tien-837581_q download t download truyen-he-thong-tu-luyen-toan- download tu-dai-my download tu-la-vu-t download tu-tieu-tam-bien-ti download tu-tong-tai-bac-ty-thanh-ke-an- download tui-khoc-nho-cung-voi-quy-ngai-nong- download tuong-kien-hoan_quy download download download tuyet-che-la download download van-da-chi download van-de- download van-yeu-c download vat-hi-sinh-tu-ch download vi-han-m download viet-ma-tan-luc_q download download download download 1, vo-yeu-bao-boi-cua-lu download vo-ye download vo-yeu-kho-thuan-phuc_lanh-dam download vo-yeu-nha-thu-truong-2 download download download download download xuyen-nhanh-nu-phoi-binh-tinh-mot-c download xuyen-nhanh-thuc-hien-nguyen-vong-cua- download xuyen-v download xuyen-viet-chi-boi-th download xuyen-viet-chung-dien-chi-man-duong-xuan-duong-xu download yen-chi-thuon download download ye download yeu-lai-t download yunja download download
Edit D Ẹ O & Beta NấmGần trưa hôm sau, Liễu Thanh cùng họ đến tửu lâu, người đại diện Triệu gia là đại thiếu gia, Triệu Vĩnh Văn, y tới còn sớm hơn cả bọn Phó Thanh thân làm người trung gian dắt mối, đứng ra giới thiệu mọi người làm quen, sau đó ngồi vào chỗ, chờ Lý gia chờ đến giờ Tỵ một khắc, vẫn chưa thấy người đâu, Phó Điềm và Liễu Thanh liếc mắt nhìn nhau, đều không hẹn mà cùng nhớ đến câu nhắc nhở tối qua.“Nghe bảo người đại diện đứng ra bên ấy là Lý Du.” Ba người họ còn chưa nói gì thì Triệu Vĩnh Văn đã bắt đầu mất kiên nhẫn, thoạt nhìn rất có thành ý với thái độ rề rà của Lý công tử, “Nếu gã không tới cũng chẳng sao, chi bằng ta cứ bắt đầu trước đi, các vị thấy thế nào?”Phó Điềm đương nhiên không có ý kiến, ký xong còn phải nộp lên cho quan phủ phê duyệt nữa phương đều có tâm hợp tác, sảng khoái cùng ấn dấu tay, Sở Hướng Thiên đưa hộp gỗ mình cầm theo cho Triệu Vĩnh hộp chứa toàn ngân phiếu, nhẹ mà đếm cũng nhanh, Triệu Vĩnh Văn chắp tay cáo từ, “Tại hạ còn có việc, xin phép đi trước.”Lúc gần đi lại tựa hồ nhớ đến điều gì đó, vòng về nhắc nhở họ “Lý Du gã thường xuyên thích lật lọng, không đáng tin đâu.” Câu nhắc nhở này coi như nể tình ban nãy mọi người giao dịch sòng phẳng với Triệu Vĩnh Văn, ba người lại tiếp tục ngồi chờ, mãi đến tận giờ Tỵ ba khắc, vẫn không thấy bóng dáng ai chịu cười trên mặt Liễu Thanh nhạt dần, dò hỏi ý Phó Điềm, “Phó huynh, giờ sao đây?”Phó Điềm cũng không vui, chuyện làm ăn chú trọng nhất là phải có thành ý, nếu Lý gia đã ngạo mạn đến thế, vậy không cần bàn nữa, dù sao, ở đây đâu phải mình Lý gia có đất.“Thôi, dù gì mình cũng ngồi đây rồi, ăn cơm xong hẵng về.” Phó Điềm đề nghị “Lần này nhờ có Liễu công tử giúp đỡ, bữa nay ta khao.”Liễu Thanh không chối từ, kêu tiểu nhị vào gọi đồ ăn, ba người vừa ăn vừa bàn chuyện cửa hàng gạo.“Bọn họ vẫn chờ ở đấy?”Lý Du ngồi trong lô ghế riêng ở lầu một, thực chất giờ Tỵ gã đã đến đây rồi, nhưng vì muốn ra oai với kẻ ngoại thành không có mắt nên mới ngồi dưới này mãi không chịu lên.“Vẫn đang chờ, còn Triệu đại thiếu thì đã đi rồi.” Hạ nhân Du hài lòng, thả tách trà xuống, đứng dậy nói “Đi, chúng ta lên đấy xem thử.”Cùng lúc đó, trên lầu.“Chúng ta về thôi.” Ăn cơm trưa xong, ba người liền chuẩn bị dẹp đường hồi phủ, lúc ra khỏi cửa, vừa vặn đụng ngay bọn Lý Du đang tính mặt dương dương tự đắc của Lý Du cứng đờ khi nhìn thấy bàn cơm sau lưng bọn họ, âm u hỏi “Mấy vị đi đâu đây?”“À, thì ra ngươi là Lý Du?” Phó Điềm bừng tỉnh, cái tên lần trước bị Sở Hướng Thiên đánh cho một trận ở tửu lâu đây mà, chẳng trách sao gã lại muốn bắt bí bọn họ, nhưng đáng tiếc thay, gã trêu lộn người tay chắp đằng sau lưng, cằm thì hếch lên, Phó Điềm bày ra vẻ còn kiêu căng hơn cả gã, “Cơm nước xong thì về nghỉ ngơi chứ ngồi đây làm gì. Lý công tử kính xin hãy nhường đường, đừng có đứng ngáng chân của bọn ta.”“Ngươi!” Sắc mặt Lý Du lúc xanh lúc đỏ, nhưng gã vẫn thèm nhỏ dãi dung mạo của Phó Điềm, nhất thời biểu cảm đặc sắc đến độ không biết phải tả làm sao, gã nặn ra một nụ cười khó coi, “Không phải đã nói rõ hôm nay hẹn ký khế đất rồi sao?”“Phải.” Phó Điềm mỉm cười, né qua gã đi xuống lầu, “Cơ mà ta không thèm nữa.”Lý Du theo bản năng muốn lấy tay cản người lại, Sở Hướng Thiên lạnh lùng liếc gã, gã lập tức như bị phỏng mà rụt tay về. Lần trước người này tháo khớp tay gã ra, tuy giờ tay đã bình thường rồi nhưng gã vẫn còn ám ảnh cảnh ấy, bây giờ bị hắn liếc, gã chỉ lo hắn tháo cả hai tay mình Thanh đi sau cùng, lúc lướt qua gã còn hừ mũi tỏ vẻ khinh lại mình Lý Du đứng chết trân ở cửa, sắc mặt khó nhân đi bên cạnh khẽ nói “Thiếu gia, lão gia có dặn, mảnh đất kia hai năm qua cằn cỗi không mấy lượng thu, hiếm lắm mới có người mua, cứ coi là bị người ta ép giá cũng phải bán…”“Ta có mượn ngươi phải nhắc à?” Lý Du đạp tên nọ, phát tiết cục tức trong họng, “Ngươi thấy ta ngu lắm sao mà còn nói?”Gã tức điên máu, nhớ tới lúc gã đoạt việc này từ trong tay lão đại để làm chuyện xấu đã có đáp ứng lão gia tử.“Một cái khế đất thôi mà làm quá, đâu phải việc gì khó!”“Chuyện đơn giản này hà tất phải phiền đến đại ca, cứ giao cho con là được.”“…”Nếu để phụ thân với đại ca mà biết gã để vụt mất cơ hội khỏi tầm tay. Chắc chắn hai người sẽ nhai đầu gã. Gã hối hận, khi không đi rước họa vào thân làm cái gì, nếu thấy người ta ngứa mắt thì thuê bừa vài thằng du côn bắt cóc trói lại không phải đơn giản hơn à? Tự dưng đi ôm đồm vớ vẩn, giờ thì chết chắc trách khi trước mình ngu, kế hay vậy mà không kệ Lý Du, ba người đã về tới Nhiêu Thanh hiếu kỳ hỏi “Phó công tử từng có xích mích gì với Lý Du à?”Phó Điềm bĩu môi, ghét bỏ nói “Hồi bữa ra Phúc Hỉ lâu gặp một lần, sắc phôi.”Liễu Thanh không ngờ chuyện lại như vậy, nhất thời không biết nên nói sao, cuối cùng chỉ có thể châm chước nói “Mẫu đất ấy chắc chắn Lý gia rất muốn bán, nếu như ngươi không ngại, chờ khi họ tìm tới cửa, có thể nhân cơ hội ép giá.”“Ồ?”Liễu Thanh nói “Ta có cho người đi nghe ngóng, phía điền trang khu đất ấy không cho ra thu hoạch mấy, không lời được nên năm ngoái họ đã muốn bán nó đi, cơ mà do mảnh ấy rộng, lại thêm đất đai cằn cỗi không trồng trọt được nên không ai thèm mua.”Vậy nên hiếm lắm mới gặp được một đại gia vung tiền như rác muốn rước mảnh đất ấy đi, bọn họ cao hứng còn không kịp. Bây giờ bị Lý Du phá, chỉ cần nhà họ còn muốn bán, nhất định sẽ tự tìm tới cửa, đến lúc ấy cậu có thể nhân cơ hội để ép Thanh nói quả không sai. Sáng sớm hôm sau, Lý đại thiếu – Lý Mộc xách theo tên Lý Du tới cửa bái này đổi thành Phó Điềm phơi họ nửa canh giờ, Liễu Thanh cũng chẳng thèm ra tiếp, trong chính đường chỉ có mỗi hạ nhân đứng hầu hạ. Lý Du tuy không vui lại chẳng dám hó hé, Lý Mộc đã thấp giọng cảnh cáo gã mấy lần, “Trong nhà giờ làm không đủ mà ăn, ngươi hiểu chuyện chút đi, đợi lát nữa đàng hoàng nhận sai với người ta, đừng có hòng làm con thiêu thân!”Vốn của cải nhà họ Lý chẳng hề kém Nhiêu gia là bao, thế nhưng họ ăn chơi tiêu xài thành thói, cộng thêm lợi nhuận thu được từ điền trang ngày càng ít, dần dà của cải rồi cũng hết, đặc biệt là vào hai năm gần đây. Vậy nên bọn họ mới phải cân nhắc đến chuyện bán bớt mấy điền trang không cho ra lời để chuyển sang kinh doanh thứ khác. Giao dịch lần này không thể không xuống đã phơi người ta đủ rồi, Phó Điềm mới chậm rì rì mà đến, lúc nhìn thấy họ còn giả bộ kinh ngạc bật thốt, “Ui cha, hai vị đợi lâu chưa? Xin lỗi nhiều nha, chẳng qua hạ nhân thấy ta còn đang ngủ nên mới không dám vào thông báo.”Lý Du theo bản năng muốn mở miệng, mà bị Lý Mộc ngăn lại. Lý Mộc khôn ngoan hơn đệ đệ hắn nhiều, mặt không đổi sắc nói “Là do chúng ta đường đột tới không báo trước, hơn nữa chờ cũng không lâu mấy, Phó công tử đừng bận tâm.”“Ừ, không biết hai vị đây tìm ta có chuyện gì?” Phó Điềm tự nhiên mà ngồi xuống ghế chủ vị, tỏ vẻ không hề hay biết ý đồ bọn họ muốn đến đây để làm Mộc cười nói “Vốn là hôm qua đã hẹn nhau sẽ cùng ký khế đất, nhưng do tiểu đệ nhà ta ngang bướng quá, làm trễ nải thì giờ của mọi người, hôm nay ta dẫn thằng nhỏ đến đây để tạ lỗi.”Lý Du bị hắn trừng, không còn cách nào khác đành bất đắc dĩ đứng lên xin lỗi, “Hôm qua là do ta nhớ lộn giờ, nên mới đến trễ. Để Phó công tử phải chờ lâu, ta cảm thấy rất áy náy.”Phó Điềm cười tít mắt xua tay, “Chuyện nhỏ thôi ấy mà, ta không để trong lòng đâu, hai vị cũng đừng khách khí thế.”Lý Du nói tiếp “Vậy khế đất…”“Khế đất thì thôi bỏ qua đi.” Không đợi gã nói dứt câu, Phó Điềm đã ngắt lời “Hôm qua ta nghĩ kỹ rồi, số ngân lượng ta mang theo cũng có hạn, không cần thiết phải mua nhiều đất thế để làm gì, hai mảnh của Triệu gia và Nhiêu gia thôi đủ rồi.”“Chuyện này…” Lý Du nghẹn họng, nhìn sang chỗ Lý Mộc trầm ngâm hồi lâu, hỏi “Vậy Phó công tử còn bao nhiêu bạc? Nếu số tiền ấy vẫn trong phạm vi chấp nhận được thì chúng ta thỏa thuận, coi như ấy là chút quà kết thân cũng được.”Phó Điềm kinh ngạc, vội vã khước từ “Vậy không hay cho lắm đâu, thế có khác nào ta chiếm tiện nghi của mọi người?”Lý Mộc cười nói “Bạn bè với nhau tính toán chi li làm gì, huống hồ chi mảnh đất ấy chúng ta giữ lại cũng vô ích, thì thôi chẳng bằng nhượng nó cho Phó huynh cũng được.”Phó Điềm giả vờ giả vịt suy tính một hồi, báo cái giá thấp hơn phân nửa so với giá ban đầu, tỏ vẻ xấu hổ nói, “Thật sự số ngân lượng ta mang theo chỉ còn dư có bấy nhiêu thôi, nếu mọi người thấy quá thấp, Lý công tử không cần phải miễn cưỡng.”Lý Du tức trợn trắng mắt, sắc mặt của Lý Mộc cũng khó coi vô cùng, nhưng hắn vẫn gắng gượng cười “Không sao, quân tử nói phải biết giữ lời, Phó công tử khi nào rảnh để hai ta cùng ký khế đất?”Phó Điềm cố ngăn không để mình cười, hàm súc nói “Nếu được thì bây giờ luôn đi, tại hai ngày nữa là ta phải về Nam Minh quận rồi.”Cũng may lúc rời khỏi nhà Lý Mộc có mang theo khế đất, song phương cùng ấn dấu tay, Phó Điềm cầm tờ khế, sai hạ nhân đưa ngân phiếu huynh đệ nhà họ Lý rời đi, bước chân cả hai đều lảo đảo.“Anh không biết đâu, bộ mặt Lý Du lúc ấy nín đến độ y chang cái màu gan heo luôn.”Phó Điềm cười kể “Xem ra Lý gia có vẻ đang rất thiếu tiền.” Đã phải chịu thiệt lại vẫn cố nhẫn nhịn, Lý gia không chỉ khép nép tới cửa nhận lỗi mà còn cam chịu để cậu ép giá, nếu đổi thành nhà có tiền chắc chắn sẽ ngạo mạn hơn vậy nhiều.“Cơ mà Lý Mộc có vẻ sõi đời hơn em hắn nhiều, rất biết cách ăn nói, chứ để mình Lý Du tới, chắc chắn gã nuốt không trôi cục tức này đâu.”Phó Điềm ngồi xếp bằng ở trên nệm, Sở Hướng Thiên ngồi phía đối diện, đút cậu ăn nho, “Em nguôi giận chưa?”“Rồi.” Phó Điềm cười tít mắt, “Món hời như này đâu dễ kiếm.” Không chỉ không tức nữa, mà còn vui tươi hớn hở ngồi đếm tiền.
Mọi chuyện phát sinh kể từ ngày Văn Điềm đang trên đường theo mọi người hộ tống tỷ tỷ nhưng trớ trêu thay lại vô tình bị người ta bắt cóc. Trong lúc đó thì đám tiểu đệ hưng phấn gào rú Lão đại lão đại, tụi em mới cắp được tiểu tức phụ xinh xinh đẹp đẹp về cho ngài nè. Văn Điềm... Đại đương gia Tức phụ nhi, lại đây, ta cho em xem “đại bảo bối”. Gần đây Tứ Phương trấn náo nhiệt hẳn, đồn rằng tiểu công tử đẹp nức tiếng của trấn vừa mất tích nửa tháng giờ lại dắt dã nam nhân trở về. Dã nam nhân tên gọi Sở Hướng Thiên, là đầu lĩnh nhóm sơn tặc Tây Sơn, nghe đâu là một đại ma đầu giết người như ngóe. Dân chúng thổn thức không thôi, ôi tiểu công tử thực đáng thương mà… Vị công tử đáng thương nào đó trong miệng chúng dân trừng đôi mắt tròn xoe, hung dữ quát “Buổi tối cho anh ngủ ở thư phòng!!” Ngũ đại tam thô nam nhân nhất thời đen mặt. Văn Điềm bẹt bẹt môi “Anh hung dữ với em…“ Tâm Sở Hướng Thiên mềm nhũn, hận không thể đem cậu nâng trong lòng bàn tay mà dụ dỗ. Thụ là một bé mít ướt đáng yêu, không lập dị, thích vừa khóc chít chít vừa làm chuyện khả ái chọc người yêu thương!
ai cho anh mắng em